Thứ Năm, 30 tháng 9, 2010

Mỗi ngày một kinh nghiệm

Có trải qua đau khổ, cay đắng con người ta mới hiểu ra được nhiều điều, mới nhìn nhận ra được những sự thật mà nếu như ta sống một cuộc sống êm đềm và hạnh phúc ta không thể nhận ra. Bản tính con người là vậy, phải tự mình trả giá bằng đau khổ, cay đắng mới rút ra được những bài học cho chính mình. Kinh nghiệm sống là điều không thể thay thế được. Trải qua thất bại và đau khổ làm cho con người ta trở nên chín chắn, trưởng thành hơn. Nếu như một người sinh ra trong một gia đình giàu có và cuộc đời gặp toàn suôn sẻ và may mắn thì người đó sẽ không có cơ hội để trở nên chín chắn và trưởng thành trong nhân cách. Và khi gặp khó khăn, thất bại, khi gặp những cảnh ngộ khó xử trong đời người đó sẽ cư xử như một đứa trẻ con. Người đó sẽ tiếp tục mang trong mình tính cách của một đứa trẻ con cho dù tuổi đời của người đó có là bao nhiêu. Càng trải qua nhiều nghịch cảnh, thất bại và đau buồn ta càng có cơ hội trở thành một con người giá trị hơn, trở thành con người cao hơn con người mình ngày hôm qua, trở thành một con người theo đúng nghĩa con người, giống như thép được tôi nhiều lần, giống ngọc được mài cho sáng. Nghịch cảnh giúp con người ta tôi luyện mình. Thất bại giúp con người ta nhìn lại mình, sửa mình. Thất bại cũng giúp chúng ta trở nên khiêm tốn hơn và cảm thông hơn với người khác. Đau buồn giúp con người ta nâng cao tâm hồn mình. Đau khổ cũng giúp ta hiểu và cảm thông hơn với những nỗi đau của người khác. Kinh nghiệm sống là điều không thể học được mà phải tự mình trải qua. Nếu như kinh nghiệm sống có thể học được thì một đứa trẻ lên 5 sau khi đọc quyển sách của một ông già có kinh nghiệm sống viết ra sẽ trở nên khôn ngoan như ông già đó. Nhưng đó là điều không thể! Nhưng nói thế không có nghĩa là mình không nên học kinh nghiệm sống từ người khác. Cứ lắng nghe những lời khuyên của người khác đi, lời khuyên của những người đi trước, để rồi khi ta trải qua những thất bại, đau khổ, cay đắng trong đời, ta sẽ ngẫm lại và thấy thấm thía hơn những lời khuyên đó và rút ra những bài học bổ ích cho chính mình…

Chủ Nhật, 26 tháng 9, 2010

Tạo bộ đếm cho website, blog

Đối với một hệ thống website (hay một trang blog) thì bộ đếm lượt truy cập rất quan trọng, nó sẽ giúp bạn xác định xem có bao nhiêu người đã truy cập vào website của mình để từ đó đưa ra các chiến lược hợp lý trong việc phát triển nội dung.



Thứ Bảy, 25 tháng 9, 2010

Những điều không nên làm trong cuộc sống



Đừng đánh thấp giá trị của mình bằng cách so sánh mình với người khác.
Bởi vì mọi người đều khác nhau, đều có một đặc tính cá biệt.
Đừng đặt mục tiêu của mình dựa vào những gì mà người khác cho là quan trọng.
Chỉ có bạn mới biết được những gì tốt nhất cho chính mình.

Đừng cho đi những gì thân thiết và gần gũi nhất.
Hãy giữ mãi chúng như một phần cuộc sống của bạn.
Vì không có chúng thì cuộc đời bạn sẽ vô nghĩa.

Đừng để cuộc sống vuột khỏi tầm tay bằng cách sống trong quá khứ hoặc cho tương lai,
Mà bạn hãy sống thật tốt cho từng ngày.

Đừng thất vọng khi bạn vẫn còn có gì đó để cống hiến.
Không có gì thật sự chấm dứt cho đến khi bạn dừng lại không muốn cố gắng nữa.

Đừng sợ hãi khi nhận thức rằng mình là người không hoàn mỹ.
Vì khi nhận thức được điều này thì bạn đang trở thành một người hoàn mỹ rồi đó.

Đừng sợ khi đối diện với hiểm nguy.
Hãy kiên trì vượt qua thì bạn mới học được bài học can đảm.

Đừng xua đuổi tình yêu ra khỏi cuộc đời của bạn bằng cách nói rằng nó khó mà tìm được.
Cách nhanh nhất để tìm được tình yêu là cho tình yêu, nhưng khi được tình yêu thì bạn đừng nên nắm giữ nó quá chặt vì như vậy thì bạn sẽ bị mất nó rất mau.

Đừng bỏ quên ước mơ của bạn.
Nếu không có mơ ước thì sẽ không có hy vọng; nếu không có hy vọng thì sẽ không có mục đích.
Cuộc sống mà thiếu mục đích cũng như chim gãy cánh không muốn bay cao.

Đừng đi qua đời sống quá nhanh vì bạn không những chỉ quên đi nơi bạn đã đến mà còn quên cả hướng đi của chính mình.

Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua, nó là một hành trình mà bạn có thể tận hưởng từng bước một



Thứ Tư, 22 tháng 9, 2010

Tạo hiệu ứng lightbox cho hình ảnh trên Blogger

Lightbox là một trong những hiệu ứng khá phổ biến trên wordpress và có nhiều thể loại và cách hiển thị khác nhau tùy vào sở thích của mỗi cá nhân. Các blogger sử dụng wordpress chẳng khó gì khi chọn một plugin mà mình yêu thích để tạo một album ảnh. Tuy nhiên, với blogger thì quả thật là một quá trình khó khăn.

Thứ Hai, 6 tháng 9, 2010

Quan niệm về hạnh phúc

"Ko có gì là tốt, ko có gì là xấu. Chính ý nghĩ của chúng ta tạo nên hạnh phúc hay đau khổ" 

    Đối với mình hạnh phúc thật là đơn giản và hiện diện ở xung quanh chúng ta bất cứ lúc nào. Không biết các bạn nghĩ thế nào chứ theo quan niệm của mình thì hạnh phúc là:
    
Khi bạn bị thất bại đừng ngồi đó ủ rũ mà hãy nghĩ rằng đó chỉ là một trò chơi và ta sẽ bắt đầu lại với 1 kinh nghiệm mà mình phát hiện ra sau lần thất bại đó.
    Khi bạn bắt đầu một ngày mới với một tinh thần yêu đời và lạc quan. Hãy nhìn vào gương và tự nhủ rằng: "Cuộc sống thật là tuyệt vời!
    Khi chúng ta dành trọn tình cảm chân thành của mình vào những việc quan tâm, lo lắng cho gia đình, bạn bè thân mặc dù chỉ là việc nhỏ thôi.
    Khi chúng ta tìm được người tri kỷ và tâm sự với họ những khó khăn trong cuộc sống khi chính bạn đang gặp bế tắc.
    Khi bạn biết rằng dù bạn làm bất kì việc gì thì phía sau bạn cũng có người luôn âm thầm ủng hộ và tin tưởng mọi quyết định của bạn.
    Khi bạn biết bạn là ai trong thế giới này. Hãy biết chấp nhận và thương yêu chính bản thân mình chứ không phải đứng núi này mà trông núi nọ.
    Khi bạn không còn sống trong những hồi ức của quá khứ và quá nhiều ảo tưởng về tương lai mà hãy sống thực với hiện tại một cách hết mình để sau này không hối hận.
    
Khi mỗi buổi sáng thức dậy là một ngày mới với những dự định mới, không vương vấn chuyện hôm qua và cũng chẳng phải lo nghĩ chuyện ngày mai! Hãy sống tốt ngày hôm nay bạn nhé! 
    Khi bạn biết tha thứ cho những người đã từng làm bạn bị tổn thương.
    Hạnh phúc không phải là phải có nhiều bạn, chỉ cần có một người bạn có thể hiểu mình, và mình cũng hiểu họ để chia sẻ, có thể nói ra với nhau tất cả mà không hề tính toán.
Hạnh phúc là những khi buồn nhất, tuyệt vọng nhất rồi bất chợt nhận ra cuộc đời này thật đáng sống, thật đáng để chúng ta lạc quan.

    Hạnh phúc là khi có một người để nghĩ tới, để nhớ và để có động lực hoàn thiện bản thân, hoàn thiện con người mình.
 .............Còn rất rất nhiều điều để bạn thấy mình hạnh phúc. Quan trọng là bạn có nhận ra được điều đó hay không. 
    Chúc các bạn luôn vui vẻ và tự cảm nhận ra hạnh phúc cho chính mình.  Thank vì đã đoc bài viết này

Thứ Năm, 2 tháng 9, 2010

Ngày hôm qua đâu rồi...


Quãng đời tuổi trẻ sẽ mãi là quãng đời đẹp nhất trong mỗi chúng ta.
"Những gì xảy ra hôm qua, sẽ là kinh nghiệm cho hôm nay , và vốn sống cho ngày mai"

Chúng ta hãy cùng lưu lại những kỷ niệm của một ngày nhé, cho những gì đã qua và chào đón 1 ngày sắp đến ^^! Hãy chia sẻ cùng mọi người nào các bạn thân yêu 






Ngồi trước máy tính,nhìn chiếc đồng hồ, chợt giật mình khi nghĩ đến thời gian

 Với mỗi người, thời gian là vô hình, nhưng luôn hiện hữu, và đang dần vơi.
Thời gian đang nhắc nhở người đời bằng những biến tấu khác nhau.
 Là bóng cây, là mặt trời,đêm tối ...

Có khi nào ngồi cô đơn, nhìn lại mình, bỗng nghe thấy tiếng thời gian thở dài  gõ lách cách như kim giây đồng hồ vang vọng ,ta thấy đời mình như một truyện ngắn sắp viết đoạn kết
Ba vạn sáu ngàn ngày là mấy
Kiếp phù du trông thấy cũng nực cười.

Một năm bốn mùa : Xuân, Hạ, Thu, Đông
Có lẽ những ngày này có lẽ là khoảng thời gian đẹp nhất trong năm,không còn cái nắng chói chang của mùa hè, cũng chưa đến cái rét cắt da cắt thịt của mùa đông. Trời cứ một chút nắng,một chút gió làm cho người ta muốn 
níu kéo nắng hè ở lại trong mỗi sớm đông se lạnh.
Nhưng rồi hè đã qua thu sẽ tàn và đông lại sang.

Chúng ta đều có 24 tiếng mỗi ngày ,sáng thứ dậy, trưa ăn cơm, tối đi ngủ...Nhưng tại sao 1 giờ lại là 60 phút, tại sao 1 phút lại có 60 giây... Mà không phải là 1 giờ là 100 phút...
   
   Thời gian, kỷ niệm, những phút giây,những khoảnh khắc chỉ mới đây giờ đã thành quá khứ.
   Ta muốn níu giữ thời gian lại, 
muốn ngừng  trôi, Muốn nâng niu, muốn nắm giữ thật lâu trên đôi bàn tay, nhưng chẳng khác nắm giữ những giọt nước, dù có cố gắng đến đâu,mà sao chúng vẫn vô tình chảy trôi đi mất. 
Ngày hôm qua không quay trở lại.   Đời vẫn thế      như mây trôi. Lòng tiếc nhớ    Trong tay ta hạnh phúc   xa.
   Ngày vụt tắt nắng,đêm thoáng qua, Ta quên một chút hương - ta quên thêm một niềm thương nhớ…
   Thời gian ơi? Sao cứ trôi chẳng đợi ta, làm cho ta hối hận khi không trân trọng những giây phút đã qua, để giờ 
đây phải tiếc nuối 
  Ta muốn sống trên một con tàu mà vận tốc của nó đủ nhanh để ở đó thời gian trôi chậm lại                           nhưng                      
vấn đề không phải ở thời gian,  cũng không phải ở vận tốc.    Mà vấn đề là ở vận tốc thời gian!    
  Tỉ số của quãng đường và thời gian là cách tính vận tốc.   Còn cách tính vận tốc thời gian  -   Đó là tỉ số của 
nhân cách 

và thời gian         

  Mỗi người đều được    Thượng Đế ban cho cùng một mẫu số,    giá trị của phân số đến đâu?     
  Tuỳ thuộc vào mỗi chúng ta ...
  Sống hết mình cho ngày hôm nay vì ngày hôm qua sẽ không bao giờ trở lại     .Làm những gì ngày hôm nay 
để ngày mai không còn tiếc nuối . Để những gì đã qua  là những kỷ niệm đẹp mà khi  nhớ lại ta lại cảm thấy vui 
  Để thời gian  qua ta - ta nhận ra thêm vẻ đẹp của cuộc sống ,   biết cảm thông, chia sẻ,  
 biết yêu thương...      rộng lòng tha thứ          

Bài viết tỉ người đọc rơi nước mắt....

Con đã từng đến trong đời này, và con rất ngoan! "Đấy là lời nói cuối cùng của một em bé tám tuổi, và được khắc lại trên bia mộ em.


"Con đã từng đi qua cuộc đời này! Và con rất ngoan!"

Cô bé Xa Diễm tám tuổi, đôi mắt đen lóng lánh và một trái tim thơ ngây non nớt, Xa Diễm mồ côi, cô bé chỉ sống trên đời vẻn vẹn 8 năm, câu cuối cùng cô nói là một lời thanh minh non nớt: "Con đã từng được sống! Và con rất ngoan!". Xa Diễm hy vọng được chết vào mùa thu. Thân thể gầy gò của em giống một bông hoa nở theo mùa. Khi hoa vàng nở khắp mặt đất và những chiếc lá rơi chao liệng khắp nơi, em sẽ thấy cả những đàn nhạn di cư bay ngang trời xa.

Em tự nguyện bỏ điều trị, và dùng toàn bộ 540 nghìn Nhân dân tệ (gần 1,1 tỷ đồng tiền VN) để chia thành 7 phần, mang sinh mệnh chính mình chia ra thành những phần bánh hy vọng tặng cho bảy người bạn nhỏ đang chiến đấu giữa lằn ranh của sự sống và cái chết khác.

"Tôi tình nguyện từ bỏ điều trị"

Xa Diễm không biết ai là cha đẻ của mình, em chỉ có "cha" là người thu nhận em về nuôi nấng.

Ngày 30/11/1996 (20/10 âm lịch), "cha" Xa Sĩ Hữu phát hiện một hài nhi mới sinh bị vứt bỏ đang thoi thóp và lạnh toát trong đống cỏ bên chân một cây cầu nhỏ ở thị trấn Vĩnh Hưng, ngực hài nhi cài một mẩu giấy nhỏ, chỉ ghi vắn tắt "20 tháng 10, 12 giờ đêm".

Khi đó, cha Xa Sĩ Hữu tròn 30 tuổi, nhà ở tổ 2, thôn Vân Nha, thị trấn Tam Tinh, huyện Song Lưu, tỉnh Tứ Xuyên. Vì nhà nghèo quá, không cưới được vợ, nếu cha nhận nuôi thêm đứa trẻ này, có lẽ càng chẳng báo giờ có cô nào chịu lấy cha nữa. Vì vậy, nhìn đứa trẻ còi như con mèo bé vừa khóc vừa ngáp ngáp thút thít, Xa Sĩ Hữu mấy lần nhặt lên rồi lại đặt xuống, bỏ đi rồi lại ngoái lại nhìn, đứa bé thân mình đầy bùn đất lạnh, tiếng khóc yếu ớt, nếu không ai cứu, chả mấy mà đứt sinh mệnh! Cắn răng, anh ôm đứa bé lên lần nữa, thở dài nói: "Thôi thì tao ăn gì, mày ăn nấy!".

 
Click xem ảnh lớn




Xa Sĩ Hữu đặt tên cho đứa bé là Xa Diễm, vì bé sinh ra vào mùa thu, đúng mùa thu hoạch mùa màng hoa trái đủ đầy. Đàn ông một mình làm bố, không có sữa mẹ, cũng không có tiền mua sữa bột, đành bón con những thìa cháo hoa. Vì thế, Xa Diễm từ nhỏ đã còi cọc, yếu đuối, lắm bệnh, nhưng là một đứa trẻ vô cùng ngoan và hiểu biết. Xuân đi xuân lại, Xa Diễm như bông hoa nhỏ trên dây Khổ Đằng, lớn khôn dần, vô cùng thông minh và ngoan ngoãn.

Hàng xóm đều nói, những đứa trẻ bị bỏ rơi được nhặt về nuôi, bao giờ trí óc cũng khôn ngoan thông minh hơn người. Và mọi người đều yêu Xa Diễm. Dù em từ nhỏ đã hay bệnh tật liên miên, nhưng trong sự nâng niu xót thương của cha, em cũng lớn lên dần.

Những đứa trẻ số phận đau khổ thường khác người. Từ lúc 5 tuổi, em rất biết ý thức giúp cha làm việc nhà, giặt giũ quần áo, nấu cơm, cắt cỏ em đều biết làm thành thạo. Em biết thân phận mình không được như những đứa trẻ con nhà người khác, trẻ con hàng xóm có bố có mẹ, nhà mình chỉ có cha. Gia đình nhỏ này do hai bố con lụi hụi chống đỡ xây đắp, em cần phải thật ngoan thật ngoan, không để cha lo lắng thêm chút nào, hoặc giận em một lần nào.

Vào học lớp Một, Xa Diệm biết mình phải cố gắng. Em xếp thứ Nhất trong lớp, làm người cha mù chữ của mình cũng mở mày mở mặt với làng xóm. Em chưa bao giờ để cha phải thất vọng. Em hát cho cha nghe, kể những chuyện vui vẻ ở trường cho cha nghe, những phiếu bé ngoan hay hoa điểm tốt em đều dán lên vách tường. Đôi khi em bướng bỉnh ra những đề bài khó để bắt cha phải giải được... Mỗi lúc nhìn thấy cha cười, em đều vui sướng.

Dù con không có mẹ, nhưng con có thể sống vui vẻ cùng cha, đó là hạnh phúc!

 
Click xem ảnh lớn
Lần đầu tiên trong đời được uống sữa, ảnh chụp sau khi Xa Diễm quay lại bệnh viện với số tiền được quyên góp giúp đỡ.

Tháng 5/2005, Xa Diễm thường bị chảy máu cam. Một buổi sáng ngủ dậy định rửa mặt, đột ngột em phát hiện cả chậu nước rửa mặt đã biến thành màu hồng. Nhìn kỹ, là máu mũi đang nhỏ giọt xuống, không cầm máu được. Không còn cách nào khác, Xa Sĩ Hữu mang con đi tiêm ở bệnh xá địa phương, nhưng không ngờ, một vết mũi tiêm bé tí xíu cũng chảy máu mãi không ngừng. Trên đùi Xa Diễm cũng xuất hiện nhiều "Vết châm kim đỏ". Bác sĩ nói, "Mau lên bệnh viện khám ngay!", đến được bệnh viện Thành Đô, đúng lúc bệnh viện đang đông người cấp cứu, Xa Diễm không lấy được số thứ tự xếp hàng khám. Xa Diễm ngồi một mình ngoài ghế dài, tay bịt mũi, hai đường máu chảy thành hàng dọc từ mũi xuống, nhuộm hồng cả nền nhà, cha em cảm thấy ngại ngùng, chỉ biết lấy cái bô đựng nước tiểu để hứng máu, chỉ mười phút, cái bô đã lưng nửa.

Bác sĩ phát hiện ra, vội cuống quýt ôm Xa Diễm đi khám. Sau khi kiểm tra, bác sĩ ngay lập tức viết đơn Thông báo khẩn cấp bệnh tình của em. Xa Diễm mắc bệnh máu trắng (Bạch cầu cấp - acute leucimia).

Chi phí điều trị căn bệnh này vô cùng đắt đỏ, thông thường điều trị cơ bản đã cần 300 nghìn Nhân dân tệ (tương đương 600 triệu VND), Xa Sĩ Hữu choáng váng.

Nhìn con gái nằm trên giường bệnh, ông không thể chần chừ suy nghĩ nữa, ông chỉ có một ý nghĩ: Cứu con!

Click xem ảnh lớn


Vay khắp bạn bè họ hàng, chạy đông chạy tây tiền chỉ như muối bỏ biển, so với số 300 nghìn tệ cần có sao xa vời. Ông quyết định bán cái duy nhất có thể ra tiền là căn nhà xây bằng gạch mộc, gạch chưa nung của mình. Nhưng nhà thì quá rách nát, lúc đó không thể tìm ra ai muốn mua nó.

Nhìn gương mặt gầy gò xơ xác và đôi mắt u uất của cha, Xa Diễm có một cảm giác đau xót. Một lần, Xa Diễm kéo tay cha lại, chưa nói nhưng nước mắt đã trào ra: 'Cha ơi, con muốn được chết..."

Đôi mắt Xa Sĩ Hữu kinh ngạc nhìn con gái: "Con mới 8 tuổi thôi, vì sao con lại muốn chết?"

"Con chỉ là đứa bé bị bỏ rơi nhặt về, ai cũng bảo số con bạc bẽo, giờ bệnh này không chữa được, cha cho con ra viện đi..."

Ngày 18/5, bệnh nhân tám tuổi Xa Diễm thay mặt người cha mù chữ, tự ký rành rọt tên vào trong cuốn bệnh án của chính mình: "Tự nguyện từ bỏ chữa trị cho Xa Diễm". 
Click xem ảnh lớn
"Em tự nguyện từ bỏ!"

Đứa trẻ tám tuổi tự lo hậu sự:

"Hôm đó về nhà, một đứa trẻ từ nhỏ đến lớn chưa từng vòi vĩnh cha bất cứ điều gì, đã đòi cha hai yêu cầu: Em muốn có một tấm áo mới, và em muốn được chụp một bức ảnh. Em giải thích cho cha: "Sau này, khi con không còn nữa, nếu cha nhớ con, cha có thể nhìn con ở trong ảnh".

Ngày hôm sau, cha Xa Sĩ Hữu nhờ người cô đi cùng đưa cháu lên thị trấn, tiêu hết 30 tệ (60.000 VNĐ) mua một bộ quần áo mới, Xa Diễm tự mình chọn một chiếc quần cộc màu hồng phấn, người cô chọn cho Xa Diễm một chiếc váy trắng chấm đỏ, nhưng khi mặc thử Xa Diễm mặc thử, thấy tiếc rẻ nên lại cởi ra. Ba người đi đến tiệm chụp ảnh, Xa Diễm mặc bộ đồ màu hồng mới tinh, ngón tay đưa ra hình chữ V, cố gắng mỉm cười, nhưng cuối cùng cũng không kìm được để nước mắt chảy ra...

Em đã không thể đến trường nữa, em xách cái cặp đứng trên con đường nhỏ đầu làng, mắt ươn ướt.

Nếu không có một phóng viên tên là Truyền Diễm của tờ "Thành Đô buổi chiều", thì chắc Xa Diễm sẽ chỉ như một phiến lá cây khô rụng xuống, lẳng lặng bị cuốn đi theo gió.

Cô phóng viên này sau khi biết tin từ bệnh viện, đã viết một bài báo, kể lại toàn bộ câu chuyện của Xa Diễm. Sau khi bài báo "Đứa trẻ 8 tuổi tự lo hậu sự" được đăng, cả thành phố Thành Đô đều bị cảm động, cả mạng Internet toàn Trung Quốc cũng cảm động, có một phong trào lan truyền trên khắp Trung Quốc, trong cả đời sống thật của thế giới người Hoa lẫn trên mạng ảo, những người có lòng tốt bắt đầu quyên góp để cứu sinh mệnh mong manh của cô bé. Trong vòng mười ngày, con số quyên góp từ toàn thể người Hoa đã lên tới 560 nghìn Nhân dân tệ, đủ để chi phí phẫu thuật, và hy vọng cuộc sống của Xa Diễm lại được thổi bùng lên từ bao nhiêu trái tim nhân ái. Sau khi tuyên bố kết thúc quyên góp, vẫn còn nhiều khoản tiền chuyển về tài khoản quyên góp. Các bác sĩ cũng cố sức, dốc hết sức lực và tài năng chuyên môn để cứu chữa cho Xa Diễm, tất cả hàng triệu người đều hy vọng thành công.
Tờ "Thành Đô buổi chiều" có đăng bài về em

Trên internet, nhiều lời nhắn gửi: "Xa Diễm, cô bé yêu quý của tôi, tôi hy vọng em sớm mạnh khoẻ rời bệnh viện, tôi cầu chúc cho em quay lại trường học, tôi mong mỏi em bình an lớn lên, tôi khao khát tôi sẽ được vui sướng tiễn em về nhà chồng..."

Ngày 21/6, Xa Diễm, cô bé đã từ bỏ trị liệu quay về nhà chờ thần Chết, đã lại được đưa về Thành Đô, vào bệnh viện Nhi. Tiền có rồi, sinh mệnh mỏng manh có hy vọng và có lý do để tiếp tục được sống.
Click xem ảnh lớn
Nhập viện lần thứ hai sau khi có tiền quyên góp, trong bộ quần áo mới cuối cùng

Xa Diễm chịu đựng đợt hoá trị khó chịu. Trong cửa kính, Xa Diễm nằm trên giường truyền dịch, đầu giường đặt một chiếc ghế, ghế để một cái âu nhựa, thỉnh thoảng em quay người sang đó nôn. Sự kiên cường cửa đứa bé khiến người lớn cũng kinh ngạc. Bác sĩ Từ Minh, người điều trị chính cho em giải thích, giai đoạn hoá trị, đường ruột và dạ dầy sẽ phản ứng kích liệt, thời gian đầu mới hoá trị, mỗi lần Xa Diệm nôn đều nhiều, nửa âu, nhưng đến "ho" một tiếng cũng không. Trong lúc kiểm tra tuỷ xương khi nhập viện, mũi tiêm đâm từ ngực, em "không khóc, không kêu la, cũng không chảy nước mắt, đến động đậy cũng không dám".

Từ khi ra đời cho tới lúc chết, em không có được một chút xíu tình yêu của mẹ. Khi bác sĩ Từ Minh đề nghị: "Xa Diễm, làm con gái bác đi!" mắt em sáng rực lên, rồi nước mắt tuôn xuống xối xả. Ngày hôm sau, khi bác sĩ đến đầu giường bệnh, Xa Diễm bẽn lẽn gọi: "Mẹ!". Bác sĩ lặng đi một chút, rồi từ từ mỉm cười, ngọt ngào đáp lại: "Con gái, ngoan lắm!"

Tất cả mọi người đều chờ đợi một phép lạ, tất cả đều hy vọng giây phút Xa Diễm được trở về với cuộc sống. Rất nhiều người từ thành phố vào bệnh viện thăm em, trên mạng nhiều người hỏi thăm em, số mệnh của Xa Diễm làm mạng Internet xa lạ trở nên đầy ắp ánh sáng.

Trong phòng bệnh đầy hoa và trái cây, tràn đầy hương thơm.
Click xem ảnh lớn
Sau khi Xa Diễm mất, ông bố cũng không giữ lại đồng quyên góp nào

Hai tháng hoá trị, Xa Diễm qua được chín cửa "Quỷ môn quan", sốc nhiễm trùng, bệnh bại huyết septicemia, tan máu, xuất huyết ồ ạt đường tiêu hoá... lần nào cũng "hung hoá cát". Những liệu trình đều do các bác sĩ huyết học Nhi hàng đầu của tỉnh và Trung Quốc chuẩn đoán quyết định, hiệu quả rất khả quan. Bệnh máu trắng căn bản đã được khống chế. Tất cả đang chờ tin Xa Diễm lành bệnh.

Nhưng những bệnh tật đi theo những tác dụng phụ của hoá chất trị liệu rất đáng sợ. Và so với hầu hết những đứa trẻ bị bệnh máu trắng khác, thể chất Xa Diễm rất yếu ớt. Sau đợt phẫu thuật, sức khoẻ Xa Diễm càng kém.

Buổi sáng ngày 20/8, em hỏi phóng viên Truyền Diễm: "Dì ơi, xin dì cho con biết, vì sao mọi người quyên góp tiền cho con?"

"Bởi vì họ đều có lòng tốt!"

"Dì ơi, con cũng làm người tốt."

"Bản thân con đã là một người tốt. Những người tốt sẽ giúp đỡ nhau, mới làm nên những điều càng thiện lương."

Xa Diễm móc từ dưới gối ra một cuốn vở bài tập, đưa cho Truyền Diễm: "Dì ơi, đây là di chúc của con..."

Phóng viên Truyền Diễm kinh ngạc, vội vã mở vở ra, quả nhiên là những việc Xa Diễm thu xếp hậu sự. Đây là một đứa trẻ tám tuổi sắp về cõi chết, nằm bò trên giường bệnh dùng bút chì nắn nót viết ba trang "Di chúc". Vì em còn nhỏ quá, còn nhiều chữ Hán chưa học nên chưa viết được hết, còn có những chữ viết sai. Xem có thể biết em không thể viết một mạch bức thư này, mà viết sáu đoạn. Mở đầu là "Dì Truyền Diễm", kết thúc là "Tạm biệt dì Truyền Diễm". Suốt cả bức thư, chữ "Dì Truyền Diễm" xuất hiện 7 lần, và 9 lần gọi tắt là Dì. Phía sau 16 chữ xưng hô này, tất cả là những điều "nhờ vả dì làm hộ" khi em lìa đời. Và còn cả lời muốn qua phóng viên "cảm ơn" và "tạm biệt" với cả thế giới.

"Tạm biệt dì, chúng ta sẽ gặp nhau trong mơ. Dì Truyền Diễm, nhà cha con sắp sập rồi. Cha đừng buồn, xin cha cũng đừng nhảy lầu. Dì Truyền Diễm xin dì trông coi bố con. Dì ơi, cái tiền của con cho trường con một ít ít, cảm ơn dì chuyển lời cảm tạ tới Hội trưởng Hội Hồng thập tự. Con chết xong, mang hết chỗ tiền còn lại chia ra cho những người mắc bệnh giống con, giúp họ đỡ bị bệnh hơn..."

Bức di chúc làm Truyền Diễm giàn giụa nước mắt, khóc không thành tiếng.


Con đã từng được sống, con rất ngoan


Ngày 22/8, vì đường tiêu hoá xuất huyết, dường như suốt một tháng trời Xa Diễm không được ăn mà chỉ sống bằng dịch truyền. Và lần đầu tiên em "ăn vụng", em bẻ một mẩu nhỏ mì ăn liền khô bỏ vào mồm. Ngay lập tức đường ruột của em xuất huyết nghiêm trọng, bác sĩ y tá khẩn cấp truyền máu, truyền dịch cho em...

Nhìn Xa Diễm đau bụng lăn lộn, bác sĩ và y tá đều bật khóc. Tất cả mọi người đều muốn gánh đau cho em, nhưng, không thể làm gì được.

Tám tuổi. Xa Diễm đã thoát được cơn bệnh tật quái ác, và ra đi an lành.

Không ai chấp nhận sự thật. Phóng viên Truyền Diễm vuốt vuốt gương mặt bé xíu lạnh dần đi của cô bé, khóc không thành tiếng, gương mặt sẽ không bao giờ gọi cô là Dì nữa, cũng sẽ không bao giờ cười nữa.

Mạng TứXuyênonline , mạng 163 (mạng Internet nổi tiếng nhất TQ) ngập trong nước mắt, mạng Xinhuanet toàn nước mắt. "Đau lòng đến không thể thở được" sau đầu đề topic đó là hàng vạn lời nhắn cảm xúc của các công dân mạng TQ. Hoa viếng, điếu văn, một người đàn ông trung niên khẽ nói: "Con, con vốn là một thiên sứ nhỏ trên trời, con đã dang đôi cánh, thôi con cứ ngoan ngoãn bay đi.."

Ngày 26/8, tang lễ diễn ra dưới một cơn mưa nhỏ, Nhà tang lễ ở ngoại thành phía Đông của thành phố Thành Đô chật ních những người dân Thành Đô đi viếng với nước mắt rưng rưng. Họ đều là những "người cha, người mẹ" của Xa Diễm mà Xa Diễm chưa có dịp gặp mặt. Để đứa bé mới sinh ra đời đã bị vứt bỏ, đã mắc bệnh máu trắng, đã từ bỏ chữa trị, đã chết... không còn cô đơn nữa. Rất nhiều "Cha-mẹ" đội mưa tiễn theo sau chiếc quan tài bé nhỏ.

Bức ảnh trên đầu Entry trong blog Trang Hạ đã chụp bia mộ của Xa Diễm: Một bức ảnh Xa Diễm cười mím mím, tay cầm một bông hoa dại bé xíu. Mặt chính của bia chỉ ghi vỏn vẹn: " Con đã từng được sống, con rất ngoan! (1996.11.30-2005-8.22)"

Mặt sau bia có ghi vài lời đơn giản giới thiệu thân thế Xa Diễm, câu cuối cùng là: "Trong những năm Em sống, Em đã được nhận những ấm áp của con người. Xin Em yên nghỉ, thiên đường có Em nên thiên đường càng đẹp đẽ."

Theo đúng chúc thư, 540.000 Nhân dân tệ còn thừa lại chia thành những tặng vật chia cho những em bé khác bị mắc bệnh máu trắng. Bệnh viện còn ghi lại tên của 7 bệnh nhân Nhi này, Dương Tâm Lâm, Từ Lê, Hoàng Chí Cường, Lưu Linh Lộ, Trương Vũ Tiệp, Cao Kiện, Vương Kiệt. Những bệnh nhân này lớn nhất là 19 tuổi, nhỏ nhất là 2 tuổi, đều là những em gia đình quá nghèo, đang giãy dụa giữa sự sống và cái chết.

Ngày 24/9, ca phẫu thuật đầu tiên thành công dành cho bệnh nhân được nhận viện phí từ Xa Diễm, là cô bé Từ Lê ở bệnh viện Hoa Tây. Sau phẫu thuật, Từ Lê mỉm cười với gương mặt trắng xanh, nói: "Xa Diễm, hay yên nghỉ, về sau này, bia mộ của chúng tôi cũng sẽ ghi thêm một dòng như nhau: "Tôi đã từng đến trong đời này, và tôi rất ngoan!"